Trong cuộc sống, cần giữ được cho mình sự kiềm chế, không nên quá đi một cái gì

0
42

Cả đời người, nói ngắn cũng không ngắn, nói dài cũng không dài. Sống tốt hay không, sống mệt mỏi hay không, đều là do bản thân suy nghĩ như thế nào, hành động như thế nào.

1. Mãi tiếc nuối

Muốn có càng nhiều, cái gì cũng không nỡ từ bỏ, cuối cùng lại chẳng có được gì, ngược lại có khi mất đi cả sinh mệnh. Người có trí tuệ thực sự là người có thể cho đi và dám cho đi. Đôi khi chỉ là những điều nhỏ bé, như từ bỏ những xã giao xã hội không cần thiết mới có thể có thời gian ở bên gia đình mình. Từ bỏ nhiều dục vọng hư vinh, mới có thu hoạch được một cuộc đời vui vẻ đơn giản.

Chịu từ bỏ là một dạng lĩnh ngộ, một dạng rộng lượng, một dạng trí tuệ, cũng là một dạng cảnh giới của đời người. Chịu bỏ cái nhỏ có được cái nhỏ, chịu bỏ cái lớn có được cái lớn, không bỏ cũng không có được gì. Chỉ những người biết cách đưa ra lựa chọn, kiên trì với những gì họ nên kiên trì và từ bỏ những gì họ nên từ bỏ, mới có thể sống một cuộc sống hạnh phúc trong một xã hội trọng vật chất.

2. Không muốn thua

Thua không đáng sợ, đáng sợ là thua mà không đứng dậy được. Đời người sai không đáng sợ, sợ sai rồi lại cứ lẩn trốn quanh co. Khiến con người sa sút tinh thần, không phải là đả kích của thất bại mà là tư tưởng nản lòng của bản thân. Con người, không thể vì sợ gục ngã mà không bước đi, chỉ cần có thể đứng lên được thì đừng sợ gục ngã.

Đời người thực tế là một quá trình trưởng thành không ngừng trong sự thất bại. Người có tầm nhìn không sợ thất bại, và người kiên trì không sợ thua cuộc. Bởi vì, họ biết rằng, không phải cả đời đều như ý, một lần thất bại không có nghĩa là cả đời thất bại. Thua được mới có được chiến thắng trong tương lai.

3. Không muốn buông

Con thuyền của cuộc sống cũng không thể chịu đựng quá nhiều chấp niệm, không thể chịu quá nhiều ràng buộc. Khi nỗi đau của quá khứ trộn lẫn với những rắc rối của hiện tại, đó là một cực hình tinh thần cho bất cứ ai, chúng cũng không mang lại bất kỳ lợi ích nào. Việc không buông bỏ được một điều gì vốn đã là quá khứ, quả thật sau này nghĩ lại sẽ thấy rất không đáng. Khi bạn lưỡng lự và chìm đắm trong việc buông tay hay không buông tay, hạnh phúc ngay trước mắt mà bạn nên trân trọng cũng đi qua mất.

Vì thế, có một số người cần buông bỏ thì nên buông bỏ, có một số chuyện cần quên đi thì nên quên đi. Đừng để những người không đáng được trân trọng và những chuyện không đáng để ghi nhớ, cất giữ trong trái tim mình. Khi có được, học cách trân trọng, khi mất đi, học cách cảm ơn.

Buông bỏ quá khứ, chia tay với những gì đã qua, không để ký ức trở thành sự ràng buộc, đây không phải là một sự mất mát, mà là một sự giải thoát, bỏ qua cho chính bản thân mình.

Gặp chuyện hãy nhìn nhận vấn đề một cách thản nhiên, nở nụ cười đối mặt với cuộc sống, thì mới có thể nhìn xuyên qua sương mù, có được ánh sáng trong đêm tối tăm.
Trong cuộc sống, cần giữ được cho mình sự kiềm chế, không nên quá đi một cái gì
Vui quá dễ lỡ lời: Khi cao hứng lại càng nên kiềm chế bản thân. Bởi lẽ niềm vui của bạn có thể vô tình khiến người khác chạnh lòng khi nghĩ về sự kém may mắn của bản thân. Hãy chia sẻ niềm vui với người khác nếu không hãy khiêm tốn hơn sẽ giữ được hòa khí của đôi bên.

Giận quá mất khôn:Khi tức giận con người ta thường làm những việc không có lý trí, nếu không kiềm chế thì ngay sau đó con người rất dễ nói những lời gay gắt cho hả giận hay động chân động tay với cả những người thân yêu của mình. Đến khi lửa giận nguôi ngoai mới hối tiếc vì những lời nói ra và những việc đã làm.

Quá buồn đau dễ mất đi phương hướng: Cuộc sống có 10 phần thì đến 8, 9 phần không như ý. Khi phải đối mặt với những nỗi bi ai, buồn thương hãy tìm cách giải tỏa chúng, đừng kìm nén trong lòng. Bạn có thể khóc một trận thỏa thích cho vơi đi cõi lòng.

Nhưng cũng cần nhìn rộng hơn, kịp thời tiết chế nỗi buồn thương, thích nghi với hoàn cảnh mới và luôn hướng về phía trước. Đừng để bản thân mình mãi chìm đắm trong sự sầu muộn, hãy thử thay đổi góc nhìn mới xem sao. Biết đâu chuyện không vừa ý hôm nay lại là một bước ngoặt, một ngã rẽ, một dấu ấn trong tương lai?

Hoa đẹp đến mấy rồi cũng sẽ tàn úa. Vinh quanh đến đâu rồi cũng có người khác thay thế. Tình cảm nồng đượm nhường nào thì con người cũng sẽ phải chia xa, âm dương cách biệt. Khi ấy chúng ta có thể nhớ đến câu: “Mọi chuyện rồi sẽ qua đi”. Con người đến cõi thế gian này chỉ với hai bàn tay trắng, thì khi ra đi cũng vẫn là hai bàn tay trắng ấy thôi. Điều cần coi trọng là đạo lý làm người.

Minh Hoàng T/H

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây